Có ý kiến cho rằng, trẻ 0-3 tuổi thì đã nhận thức
được gì đâu mà dạy, chỉ chăm sóc thôi. Thế nên họ thường để trẻ phát triển tự
nhiên cho đến khi đi học mới bắt đầu dạy. Bạn nghĩ gì về ý kiến này?
0-3 tuổi, đó
là thời kỳ khám phá của trẻ. Tất cả mọi thứ trong thế giới đều lạ lẫm với trẻ
và đây là một hành trình rất thú vị cho cả trẻ và cha mẹ. Từ “dạy” không khô cứng
là cha mẹ phải chỉ bảo tận nơi, mà chỉ đơn giản là tạo một môi trường để trẻ học
hỏi và khám phá. Nhưng không phải cha mẹ nào cũng có đủ kiến thức để chăm sóc
và nuôi dạy những thiên thần của mình trong giai đoạn chập chững này.
Đến với phương pháp
Glenn Doman, các bậc cha mẹ sẽ
hiểu được tầm quan trọng của việc nuôi dạy con từ sớm, từ
đó biết cách nuôi dạy con để phát huy tối đa những khả năng và tố chất mà con
cái của mình có, giúp con cái mình có nền tảng vững chắc về sức khỏe, trí tuệ,
và nhân cách và sau này trở thành những người có ích cho xã hội.
Lật lại lịch sử của tất cả thiên tài hay thần đồng trên thế
giới này đều có chung một điểm là họ đều không phải là do thiên bẩm hay do trời
phú cho họ tài năng đó, mà 99% những người đó đều được áp dụng phương pháp nuôi
dạy từ sớm, tức là được cha mẹ họ nuôi dạy từ khi mới lọt lòng (Kimura
Kyuichi). Yếu tố gen chỉ chiếm một phần rất nhỏ, còn lại tất cả những tài năng
phi thường mà họ có được đều được hình thành nhờ giai đoạn nuôi dưỡng đúng đắn
từ 0-6 tuổi, đặc biệt là giai đoạn từ 0-3 tuổi.
Đặt
câu hỏi: Vì sao phải nuôi dạy
trẻ từ sớm? Bởi vì bộ não của trẻ chỉ phát triển đến năm 6 tuổi, còn sau 6 tuổi
thì hầu như không phát triển nữa. Và giai đoạn từ 0-3 tuổi (bộ não hoàn thiện
80%) là giai đoạn trẻ có khả năng học tập tốt nhất, khả năng nhớ, liên tưởng,...là
vô hạn, nó cũng quyết định sự hình thành về tính cách và năng lực của trẻ. Nếu
ví khả năng mà bộ não của trẻ tiếp nhận thông tin và tri thức như một chiếc
computer thì giai đoạn 0-3 tuổi giống như là hardware còn sau giai đoạn đó chỉ
như là software mà thôi. Chúng ta thường hay cho rằng trẻ con thì không biết
gì, mặc nhiên coi việc giáo dục trẻ là bắt đầu khi trẻ đi mẫu giáo, hay vào lớp
1 trở đi mới chú trọng. Thực tế nghiên cứu lại cho thấy phát triển trí tuệ của
trẻ sau 4 tuổi là đã quá trễ, đợi đến khi vào lớp 1 thì lại càng không thay đổi
nhiều được trí tuệ hay khả năng của trẻ nữa.
Trong thời kì 0-3 tuổi là thời kì không một ai có thể thay thế
được vị trí và vai trò của người mẹ trong việc nuôi dạy trẻ. Sợi dây gắn kết được
hình thành giữa mẹ và trẻ đã có từ khi trẻ trong bụng mẹ, rồi khi trẻ được sinh
ra thì mẹ chính là người gần gũi nhất. Tình thương của người mẹ được trẻ cảm nhận
vô cùng đặc biệt so với những người khác, đặc biệt là giọng nói của mẹ. Nếu
giai đoạn này mà trẻ phải xa mẹ và được người khác chăm sóc thì trẻ sẽ không
bao giờ cảm nhận đầy đủ được tình yêu của mẹ, dù sau này người mẹ có muốn bù đắp
bao nhiêu đi nữa. Hơn nữa, giai đoạn này sự hình thành tính cách, năng lực, trí
tuệ của trẻ là phát triển mạnh mẽ nhất, nếu người mẹ không ở bên mỗi ngày thì
trẻ sẽ không được phát huy hết khả năng của mình, và tính cách của trẻ cũng bị ảnh
hưởng bởi những yếu tố của người xung quanh nhiều hơn là của mẹ. Vì thế đừng
bao giờ giao việc chăm con, chơi với con cho người khác ở giai đoạn này.
Hãy để những thiên thần
bé nhỏ của bạn lớn lên bằng sự yêu
thương, kiên nhẫn, trò chuyện và khen
ngợi. Những điều đó cha mẹ nào cũng có thể cho con cái
mình, nó chỉ phụ thuộc vào cách mà cha mẹ làm mà thôi.

0 nhận xét:
Post a Comment